Tuesday, June 19, 2007
Mid-life crisis
Đó là câu này: "- Mới đây tôi có đọc một bài phỏng vấn Quốc Trung thì Trung có nói một điều mà tôi thấy nó rất đúng với tôi. Đó là: Khi tôi 20 tuổi thì điều mơ ước nhất của tôi là làm sao thu hút được sự chú ý của các cô gái, nhưng khi tôi 40 tuổi thì điều khó nhất là làm thế nào để yêu được họ chứ không phải là để được họ chú ý."
Đó có phải là mid-life crisis không nhỉ?. Câu này làm tôi nhớ tới phim Lost in translation, tới American Beauty, tới những người đàn ông muốn yêu nhưng không thể yêu, chính xác là không thể yêu một cá nhân cụ thể. Có thể họ vẫn muốn yêu hoặc vẫn yêu một khái niệm, một tưởng tượng nào đó về phụ nữ (hay đàn ông nếu người đó là phụ nữ) nhưng không thể với một con người cụ thể.
Chừng nào bạn cảm thấy rằng bạn không thể hay không dám yêu nữa thì có lẽ đó là lúc bạn bước vào mid-life crisis rồi.
Nhưng tuổi 40 có phải là sớm không? Chắc cũng tùy người, có lẽ nó nằm trong khoảng từ 35-45.
Mid-life crisis của đàn ông với của phụ nữ chắc cũng không giống nhau. Của đàn ông nó dễ gắn liền với sự chai sạn và thất vọng. Ở phụ nữ cũng có thể như thế, nhất là ở sự thất vọng, nhưng có thể còn một lý do khác: đó là sự mặc cảm của tuổi tác và nhan sắc phai nhạt? Với đàn ông, khi bước vào mid-life crisis, có khi vẫn có một sự thích thú ngấm ngầm nào đó (kiểu rung đùi pha trà uống rượu ngắm hoa- nhớ tới profile của một bạn của bạn "I'm enjoying my mid-life crisis). Với phụ nữ, trong mid-life crisis thì như có một nỗi buồn dai dẳng, hoặc cuống quýt tìm lại mình, hoặc thở dài để trôi theo dòng nước.
Có bộ phim nào nói về mid-life crisis của phụ nữ không nhỉ? Không nghĩ ra phim gì? Tại sao thế nhỉ?
(Just some random thoughts).
Saturday, March 24, 2007
weekend chat-chit
Bạn: khong con gai VN bi korean voi chinese lay het mat
Tớ: các em con nông dân mới lấy Korean với Chinese thôi
Tớ: ở VN ấy
Tớ: các em có học thì nhiều em lại lấy Tây
Tớ: nên về VN phải cạnh tranh với các anh Tây là chính
Bạn: con gai lay tay chac la cung ko kiem duoc anh VN nao moi danh vay thoi
Bạn: chu con gai nao chang thich lay chong gan nha
Tớ: ừ, nói chung thường các cô ấy vẫn prefer VNmese hơn
Tớ: nhưng mà nhiều cô lại hợp Tây hơn
Tớ: hoặc tính cách độc lập nhiều anh VN cũng sợ
Bạn: vang, cung dung
Tớ: thế mới bực chứ
Tớ: mình ở Tây đã bị cướp trên giàn mướp đã đành
Tớ: về VN cũng phải cạnh tranh với Tây
Tớ:
Monday, February 19, 2007
Trăm hoa đua nở
Ảnh home page trên trang lanhdao.net của VNN: http://lanhdao.net/leadership/home.aspx?vnnid=900452.
Buồn cười là trang về lãnh đạo của một tờ báo mạng cấp tiến này lại lấy lời Mao Chủ tịch làm cẩm nang. Buồn cười hơn nữa là nếu nghĩ thêm về xuất xứ của câu nói này có liên quan tới phong trào văn nghệ "Trăm hoa đua nở" ở Trung Quốc và sau đó là các đợt đàn áp chính trị với giới văn nghệ sĩ-trí thức của Mao, kèm câu nói có phần còn nổi tiếng hơn câu "Hãy để trăm hoa đua nở" trên là câu "Trí thức không bằng cục phân" cũng của Mao chủ tể (song song với những gì diễn ra bên nước bạn là phong trào Nhân văn giai phẩm và phê phán Nhân văn giai phẩm ở Việt Nam).
Những ngày gần Tết rộ lên các tin tức về một thời ở Việt Nam, điểm qua vài việc:
1. Báo Sài Gòn tiếp thị đăng bài viết của một tác giả ẩn danh nào đó nhiếc cụ trưởng bối, lão làng Tô Hòai là một tên "Bối B", giờ giờ thói "Kim Thiền thoát xác" bằng cuốn "Ba người khác"- bài viết ngay sau đó đã bị Ban tư tưởng văn hóa TW phê bình, nhưng báo Sài gòn tiếp thị bèn đáp ngay lại bằng việc công khai việc dúng tay này của Ban Tư tưởng văn hóa TW trên mặt báo.
2. Ông Nguyễn Hữu Đang, người được coi là thủ lĩnh về mặt tổ chức của Nhân văn-giai phẩm (thủ lĩnh tinh thần là Trần Dần?) và là một trong hai người chịu án nặng nhất, từ trần. Chân dung ông Đang được khắc họa khá sinh động trong cuốn Ba phút sự thật của Phúng Quán.
Trở lại với tấm hình ở trang lanhdao.net, quả thực không biết lãnh đạo VNN có dụng ý gì, là ngớ ngẩn, hay giễu cợt mỉa mai, là định dùng chiêu của Cô Tô Mộ Dung, hay chỉ là tự trào (VNN từng làm ầm ĩ một hồi quanh vụ Góp ý cho Đại hội X rồi lại khiến không ít người tẽn tò thất vọng sau Đại hội, như gợi nhớ về một thời Trăm hoa đua nở- Nhân văn giai phẩm sôi sục cách đây nửa thế kỷ). Nhưng dù nguyên nhân là gì thì việc đặt cái câu giả dối bậc nhất của một trong những nhà lãnh đạo giả dối và tàn bạo nhất trong lịch sử lên trang đầu của trang bàn về nghệ thuật lãnh đạo quả là quá mức ironic, khiến người đọc không khỏi cười thầm.
Thursday, February 15, 2007
Thời đại cáo chung của forum?
Dạo một loạt qua các forum, thấy gần đây hầu như chẳng có gì đáng đọc. Nhớ mình bắt đầu tham gia forum từ 2001, chính xác là tháng 7/2001 trên TTVNOL với topic "Lịch sử, văn hóa Việt Nam..." Tham gia TTVN từ 2001 tới khoảng giữa 2003. Biết tới Thăng Long vào khoảng tháng 11/2001 và tham gia, chủ yếu là đọc chứ không viết, cho tới chừng cuối 2003 thì ít vào hẳn, sau khi Thăng Long bị tách ra làm mấy forum. Tham gia VNE một cách liên tục từ sau khi TTVNOL bị sập, chả nhớ bao giờ, hình như cũng khoảng 7-8/2002 cho tới khi VNE đổi tên, đổi Admin thành langven.com. Đến giờ vẫn còn chức danh gì đó ở langven nhưng hầu như chẳng còn biết viết gì ở đấy nữa.
Ngày xưa vào mạng là vào các forum đồng thời với vào email và YIM, có khi tốn cả ngày trời chỉ để đọc mấy thứ lăng nhăng trên đó, giờ thì chỉ 15 phút là dạo hết các forum (trừ TTVNOL giờ hổ lốn quá nên lâu lắm không vào) và cũng gần như chẳng có gì đọc. Chẳng nhẽ thời của các forum đã cáo chung rồi ư?
Điểm lại xem mình được gì từ các forum. Cái được nhất có lẽ là bạn bè, mà với tính tốt của mình nên hầu như mình giữ được bạn bè nào đã chơi hay quen với mình từ các diễn đàn, có nhiều người đã trở nên thân thiết hơn bạn bè ngoài đời. Có lần mình thử điểm lại thì hầu hết các bạn bè mình có thêm trong 5 năm qua, đa phần là làm quen từ các diễn đàn. Giờ thì có thêm một số bạn làm quen từ trên blog nữa, tóm lại đều toàn là giai mạng với gái mạng cả thôi. Trong các forum thì có một số bạn cũ từ TTVNOL, một số bạn từ VNE-langven, trên Thăng Long thì có quen một số thành viên nhưng hầu hết đều là từ các mối quan hệ khác, không phải từ Thăng Long mà ra, chắc vì status của mình không phải là hải đăng cũng như không phải là thành viên tích cực ở đấy. Thôi, có bạn nào hải đăng mà vào đây thì cho tớ làm quen với vậy.
Ngoài bạn bè, mình còn thu được gì từ các forum? Có thể mỗi thứ một ít: đôi chút kiến thức, một chút motivation để học/đọc/làm cái gì đó, sự va chạm ý kiến, biết được người khác nghĩ gì và sự tôn trọng khác biệt, đôi chút về cách lập luận, tranh luận, dẫn dắt vấn đề hay sự hài hước. Và tất nhiên là cả những sự hỷ nộ ái ố mà đôi khi mình nghĩ được thể hiện nhiều hơn ở forum ở cường độ, tần suất cao hơn ở ngòai đời (thế giới ảo có thể chất chứa nhiều cảm xúc hơn thế giới thật ư?). Rất may là nói chung, mình không bị cuốn theo những cái hỷ nộ ái ố ấy nhiều (hay vẫn bị cuốn, chẳng biết).
Anyway, thời của forum đã kết thúc. Lại sẽ phải thay đổi một thói quen là lướt forum, thay bằng lướt blog vậy. Có điều forum vẫn có ưu điểm so với blog là tính tập trung về chủ đề, tính bình đẳng và khả năng trao đổi cao giữa những người tham gia.
Thoái trào của forum, liệu có phải là điều đáng tiếc không?
Wednesday, January 10, 2007
Entry for January 10, 2007
Bình thường buổi sáng của tôi bắt đầu từ 8h30 hay 9h, ngủ dậy, ngồi vào máy tính đọc email, offline msgs (nếu có) và các blog bạn bè (nếu có gì mới) chừng 1/2- 1 tiếng. Sau đó chừng 9h30 hay 10h sẽ đi ăn sáng rồi uống cafe một mình, có thể nhâm nhi cùng một cuốn sách tại hàng cafe cho tới giờ ăn trưa, sẽ về nhà hoặc đi ăn với bạn.
Sáng nay thì cũng dậy 8h30 nhưng lười biếng nên ở nhà check net và uống cafe tại nhà. Nghe nhạc linh tinh từ Heifetz, Norah Jones, cho tới Queen. Lâu rồi mới nghe lại Queen, vẫn thấy thích cái nhịp sống mạnh mẽ, dồn dập nhưng vẫn có gì đó gần với sự ngây thơ, hồn nhiên trong các bài hát của Queen với chất giọng hiếm có của Freddie Mercury.
Tại sao Queen lại hấp dẫn người nghe? Bỏ qua những thứ về kỹ thuật hay sự cách tân, mới mẻ nọ kia mà tôi không biết thì cái mà tôi cảm thấy ở Queen là sức sống, một thái độ sống lạc quan dù biết rằng cuộc sống này thật ngắn ngủi và nhiều khi thật là mệt mỏi, (its a hard life, but who want to live forever?). Nhạc của Queen không có chất triết trầm ngâm, sâu lắng như Pink Floyd, cũng không mang vẻ đẹp bình dị, giản đơn nhưng lại ẩn chứa một số chân lý nào đó của cuộc sống như nhạc của Beatles. Nhạc của Queen gần với một tuyên ngôn sống: Đời là thế và chúng ta là thế (hữu hạn và vô thường). Nhưng mà đời chỉ có một và chúng ta sẽ sống như chúng ta là thế cho tới khi nào nó cạn.
Tối qua, có người bảo tôi có một tính xấu (?) đó là không biết mình muốn gì. Tôi nghĩ về điều đó mà vẫn không biết chắc là bạn ấy nói đúng hay nói sai. Nhưng liệu có mấy người trong chúng ta thực sự biết là mình muốn gì? Tất nhiên là hầu hết người trong chúng ta đều muốn một số thứ khá giống nhau: tình yêu, tiền bạc, danh vọng, khoái cảm, quyền lực, tri thức...Nhưng giữa muốn và thực sự muốn, có thể là một khoảng cách không nhỏ. Có lẽ là tôi muốn, nhưng không phải là thực sự muốn một cái gì đó chăng? Tôi cũng không rõ nữa.
Freddie lại đang hát "Friends will be friends", một bài hát tôi ưa thích không vì một lý do gì.
"Friends will be friends
Its not easy love but you've got friends you can trust
Friends will be friends
When you're in need of love, they give you care and attention
Friends will be friends
When you're through with life and all hope is lost
Hold out your hands 'cos friends will be friends right till the End"
Nhưng nghĩ lại thì ngay cả trong bài hát này, friends cũng chỉ đóng vai trò như một sự comfort cho những khi bạn thất bại hay gặp khó khăn trong việc đạt được những đều bạn muốn.
Học kỳ mới đến rồi, phải chuẩn bị get back to work thôi. Dù đó có phải là điều bạn muốn, hay là bậc thang để đạt được những điều bạn muốn, hay để lấp chỗ trống cho những điều bạn muốn, hay để thay thế cho những điều bạn muốn thì quả thực bạn cũng không biết rõ nữa. Nhưng liệu điều đó có quan trọng không, khi mà cuộc sống chỉ như một trò chơi mà khi bạn là người chơi bạn sẽ phải chấp nhận những quy luật của nó và không có nhiều khả năng để lựa chọn? Hay thực ra bạn đang tự trốn chạy trong việc đối mặt với những khó khăn và sự lựa chọn trong cuộc sống?
(lan man vài suy nghĩ trong cái tháng đầu của cái tuổi 30 nghiệt ngã. Đã nghe xong Queen- giờ đang nghe Glenn Gould chơi Bach, càng ngày càng thấy thích Bach hơn).
