Saturday, August 4, 2007

Chơi văn

Nhân chuyện văn sĩ trẻ và chick-lit, nói thêm một chuyện khác. Chuyện này nhân việc lúc nãy tớ vào trang web của Trần Thu Trang thấy có câu này “Nhưng do một số nguyên nhân cả chủ quan lẫn khách quan, tôi quyết định chọn tác phẩm sinh sau đẻ muộn [Phải lấy người như anh] để thực sự bắt đầu cho cuộc chơi văn chương của mình”. Và tớ nhớ ra rằng thỉnh thoảng đọc trên báo chí, các tác giả trẻ cũng hay nói một ý tương tự :“chơi văn chương”.

Dường như với họ, văn chương chỉ là để chơi? Hay là họ dùng chữ “chơi văn chương” thì sẽ có vẻ sang hơn, hoặc tạo cảm giác họ là người đa tài, chỉ ghé vào việc viết văn chút thôi mà đã làm được thế? Hoặc là vì họ không thấy tự tin vào khả năng và tác phẩm của mình, hoặc họ nói thế để tự cảm thấy yên lòng, để bào chữa cho việc họ chưa dành đủ thời gian và nỗ lực cho công việc viết văn? Có thể có nhiều lý do mà tớ không biết chính xác nhưng thực sự khi đọc thấy việc các nhà văn trẻ (thôi gọi là người viết trẻ cho các bạn ấy yên tâm mà có lẽ cũng chính xác hơn) có thái độ coi việc viết văn chỉ là “chơi văn chương” tớ cảm thấy có một sự thiếu nghiêm túc và chuyên nghiệp trong thái độ với công việc viết văn. Và còn thấy thiếu cả sự say mê nữa. Nếu như đúng là họ có thái độ thiếu chuyên nghiệp, thiếu nghiêm túc và thiếu cả say mê thì liệu còn có thể trông mong gì từ tác phẩm của họ? Nhớ cách đây lâu lâu, Cao Việt Dũng có bài viết trên VNN đại ý bảo là ở Hà Nội có quá nhiều những người chơi văn chương (hay nghệ thuật nói chung) trong khi lại có quá ít những người thực sự nghiêm túc với công việc văn chương (hay nghệ thuật nói chung).

Không nhất thiết người viết văn phải kiếm sống bằng nghề viết văn, thậm chí ở Việt Nam chắc hầu như chẳng có ai kiếm sống bằng việc viết văn. Nhưng thái độ với công việc viết văn cần được thể hiện nghiêm túc hơn. Việc những người viết văn đều bày tỏ rằng họ xem nhẹ việc viết văn (có thể trong thâm tâm họ không thế) hay tự phân trần rằng họ viết một cuốn tiểu thuyết nào đó một cách rất nhẹ nhàng như là một thú vui không phải là một tín hiệu tốt cho thấy lao động thực sự và nghiêm túc của họ. Kafka khi xưa là tiến sĩ Luật, kiếm sống bằng nghề mài đũng quần trong văn phòng và hầu như không xuất bản được một tác phẩm nào trong đời. Thế nhưng khi sáng tác, ông cực kỳ nghiêm túc, các bản thảo được ông sửa đi sửa lại hàng chục lần, các sáng tác của ông cũng thường xuyên được đọc cho bạn bè nghe để góp ý.

Xin trích một đoạn trong bài của chị 2 4 6- một người viết và blogger tớ rất nể trọng- bàn về tính chuyên nghiệp:

“Bạn nào đã xem phim HMRBL có thể còn nhớ cảnh chiếc xe ngựa đi qua một cánh đồng trải suốt một chân đồi rộng. Suốt buổi sáng hôm quay tôi đã đi nhặt rác trên cánh đồng (bất tận) đó. Lúc nhặt mới biết người ta vứt bao nhiêu bao ni lông ngoài đồng. Mọi người trong đoàn đều từ chối làm cái việc không mấy danh giá này, không ai đồng nghĩa việc đi làm phim với việc đi nhặt bao ni lông. Vì vậy, họ thiếu chuyên nghiệp. Chuyên nghiệp không phải là hiểu nghệ thuật, có ý tưởng hay, tác phẩm đột phá. Ý tưởng, khi đến, hoặc đi, nó không màng tác giả của nó có chuyên nghiệp hay không. Người chuyên nghiệp là người thấy công việc mình đang làm là trung tâm của đời mình, ít nhất là trong lúc mình làm nó. Đủ gắn bó và trách nhiệm để đi nhặt bao ni lông trên cánh đồng, nếu mình quyết định điều đó cần thiết cho công việc, bất kể công việc đó hay hay dở.


Cúi nhặt bao ni lông trên đồng chỉ mỏi lưng thôi, chứ không khó. Nhặt bao ni lông trong một trang sách, giữa những chữ viết, ý nghĩ, hình ảnh, cấu trúc… thực khó hơn bao nhiêu lần. Đó là lúc tác phẩm cần sự chuyên nghiệp hơn lúc nào hết. Tác giả phải đứng lui ra để có được khoảng cách giữa mình và tác phẩm, phải dụi mắt, uống nước lạnh, để không đắm chìm trong tình yêu dành cho mọi thứ gì mình viết ra. Rồi lại phải đốt đi đốt lại ngọn đèn cầy bên trong lòng vì nó cứ hay tắt đi khi bụng mình đầy nước lạnh. Không có chút lửa cần thiết, tâm tưởng cũng u tối, theo một cách khác.

Tôi nói với cô bạn rằng tôi viết, nhưng không chọn viết là một nghề, và như vậy, khi tiểu thuyết đến giai đoạn cần sự chịu cực chịu khổ của một người xem việc viết là trung tâm của đời mình, nghĩa là cần đến một người chuyên nghiệp, thì tôi gặp mâu thuẫn mãnh liệt. Thật khó giải thích với mọi người, và với mình, rằng người ta có thể bỏ ra hai năm làm việc nghiêm túc cho một tác phẩm chỉ mang lại đủ tiền ăn sáng cho mấy mẹ con trong hai tuần. Còn nếu viết không phải để kiếm tiền ăn sáng, thì vì cái gì?

Chắc chắn là phải vì một cái gì khác rồi. Tôi biết nó là cái gì. Điều tôi không biết, đó là tình yêu đó – tạm gọi viết là một thứ tình yêu – nó là một chuyện may hay chuyện rủi.”



Bạn có thể cảm thấy mình chưa đủ tính chuyên nghiệp hay chưa sẵn sàng cho nó? Cũng tốt thôi nếu bạn thực sự hiểu được điều này. Nhưng nếu như một nền văn học mà trong đó đa số người viết văn đều ảo tưởng là “chơi văn” thì hay hơn, sang hơn so với “công việc viết văn” thì nền văn học đó là một nền văn học ngắc ngoải (cũng chính vì ý thức viết văn/thơ là để chơi mà các nhà nho thời xưa dù làu thông kinh sử, chữ nghĩa, nhưng hầu như không viết được cái gì dài dài đòi hỏi nhiều công sức. Quanh quẩn chỉ các bài thơ chén tạc chén thù, không “Thu hứng” thì cũng “Thu ẩm”, hết hứng với hết ẩm thì cũng hết thơ, nhưng xuân thu nhị kỳ làm và
i bài thơ là đủ thành thi sĩ!). Và chắc chắn là không có ý thức về tính chuyên nghiệp, người viết văn sẽ khó lòng tạo ra một sản phẩm độc đáo. Rất hiếm nhà văn viết tiểu thuyết vào các chiều chủ nhật mà lại viết ra được một cái gì đó có giá trị.

Saturday afternoon with Vietnamese Chick Lit

Một buổi chiều và tối thứ bảy đọc Vietnamese chick-lit trên Vnthuquan. Sau “Tìm trong nỗi nhớ”, hồi ức của cựu du học sinh ở tuổi 40 là hai cuốn chick-lit (dịch: văn cho gái) của một tác giả 8x và một tác giả 7x.

Cuốn 1 là “Phải lấy người như anh” của Trần Thu Trang.

Cuốn này mở đầu cũng không đến nỗi tệ nhưng càng đọc thì càng phô. Được cái đọc cũng buồn cười cho dù lý do buồn cười là vì nhiều cái phi lý, ngớ ngẩn trong đó. Từ trước, tớ vẫn có cảm tính với em One/Thiếu-iốt trên mạng và khá thích cái mục Thư hàng tuần trên blog của em ấy nhưng mà truyện này thì đúng là một soap opera ngớ ngẩn. Việc truyện này bán chạy và được nói nhiều thế trên báo chí cho thấy đúng là văn hóa đọc của Việt Nam có nhiều vấn đề, kể cả ở mức độ đại chúng. In any case, it's absolutely not well-written.

Ví dụ đọc đoạn văn như thế này thì tớ không thể không buồn cười: "Những sợi tóc ngắn bết trên vầng trán khôi ngô, đôi mắt nâu sau cặp kính và đôi môi mím chặt khiến anh mang một vẻ trầm mặc u uẩn như thể triết gia. Chiếc quần jeans hơi bạc, chiếc sơ mi kẻ sọc nhỏ bên trong và chiếc áo gió bên ngoài đều không có gì đặc biệt nhưng toát nên vẻ thanh lịch. Và nếu anh không gọi cà phê bằng tiếng Việt có lẽ mọi người vẫn tưởng anh là một khách du lịch Nhật Bản Hàn Quốc nào đó như khi mới bước vào."




Mà trong truyện này thì những đoạn văn kiểu kiểu thế, thậm chí còn nhàm và sến gấp bội lại hơi bị nhiều. Kể ra cũng có vài đoạn được được như khi tả cảnh ở Hội An. Vài đoạn thể hiện tâm trạng nhân vật cũng có thể coi là được. Nhưng plot của truyện thì rất ngớ ngẩn, rất có chất của một kịch bản phim truyền hình hạng B của Việt Nam.

Sau kết thúc fantasy của chị Thu Trang về một anh Việt Nam nhưng nếu không nói tiếng Việt thì mọi người sẽ tưởng là khách du lịch Hàn Quốc thì tớ chuyển sang fantasy của chị Dương Thụy về một anh Bồ Đào Nha có cách nói chuyện rất Việt Nam trong “Oxford thương yêu” (tên rõ kêu, theo style kiểu Chuyện tình Harvard). Oh, My God, "Oxford thương yêu" nước ốc gọi bằng cụ :(. "Phải lấy người như anh" ít ra còn có cốt truyện có thắt nút mở nút khiến tớ còn chịu khó đọc chứ "Oxford thương yêu" là một thứ phế phẩm lảm nhảm và tự huyễn hoặc. Ngày xưa hồi còn Hương Đầu mùa thỉnh thoảng đọc truyện ngắn của Dương Thụy cũng không đến nỗi nào mà sao sau 10 năm chị này không những không tiến bộ lại càng ngày càng phô phang, vô duyên và ngô nghê đến thế. Đến chịu với một số văn sĩ Việt Nam :(. Cứ lảm nhảm các câu chuyện ngớ ngẩn, những mẩu đối thoại không đầu không cuối như thế mà cũng thành tiểu thuyết quá bằng tè vào văn học. Mà tớ đọc một số truyện của chị Dương Thụy còn cảm thấy chị này hơi bị ẩn ức ám ảnh về sado-masochism, hoặc là fantasy về kiểu mẫu thiếu nữ ngây thơ và bướng bỉnh, luôn được đàn ông ngưỡng mộ hay thèm thuồng (thông minh thì tất nhiên rồi- là alterego của Dương Thụy mà lại).

Một chị văn sĩ 32 tuổi mà vẫn chọn alter-ego là thiếu nữ ngây thơ, trong trắng và tương đối đức hạnh nhưng vẫn khiến đàn ông dễ turn on- nhân vật này trong truyện còn rất thích được các anh gọi là Lolita bé nhỏ, lol (không hiểu chị Thụy đã đọc Lolita của Nabokov bao giờ chưa?). The unbearable lighness of stupidity?

Hôm trước nghe bạn nào bảo là ở nước Nam mình, ai viết đúng chính tả thì có thể thành nhà văn, mà sai chính tả thì thành nhà thơ. Kể cũng đúng. Mà chắc cũng chẳng cần viết đúng chính tả lắm vì đằng nào cũng có biên tập rồi, nếu biên tập có không để ý nữa thì bạn đọc chịu khó vậy. Chắc vì thế mà các nhà văn của chúng ta ít khi chịu học cách viết văn (cần gì học cũng đã là nhà văn/nhà thơ rồi).

Chọn một đề tài thời thượng (tình yêu du học sinh thời a còng ở một trường đại học uy tín hay quan hệ tình cảm của gái văn phòng thời mở cửa) xong rồi ngoáy bút hí hoáy là có thể thành nổi tiếng rồi.

Entry for August 04, 2007

Home
Daughtry

I'm staring out into the night,
Trying to hide the pain.
I'm going to the place where love
And feeling good don't ever cost a thing.
And the pain you feel's a different kind of pain.

I'm going home,
Back to the place where I belong,
And where your love has always been enough for me.
I'm not running from.
No, I think you got me all wrong.
I don't regret this life chose for me.
But these places and these faces are getting old
So I'm going home.
Well I'm going home.

The miles are getting longer, it seems,
The closer I get to you.
I've not always been the best man or friend for you.
But your love, remains true.
And I don't know why.
You always seem to give me another try.

So I'm going home,
Back to the place where I belong,

And where your love has always been enough for me.
I'm not running from.
No, I think you got me all wrong.
I don't regret this life chose for me.
But these places and these faces are getting old.

Be careful what you wish for,
'Cause you just might get it all.
You just might get it all,
And then some you don't want.
Be careful what you wish for,
'Cause you just might get it all.
You just might get it all, yeah.

Oh, well I'm going home,
Back to the place where I belong,
And where your love has always been enough for me.
I'm not running from.
No, I think you got me all wrong.
I don't regret this life chose for me.
But these places and these faces are getting old.
I said these places and these faces are getting old.
So I'm going home.
I'm going home.

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "");To view this multimedia content, please enable Javascript.

300k



Không tóm được con 300,000 nhưng tóm được 299,999.

Hôm nay giời nhẹ lên cao, mới thử đọc truyện “Tìm trong nỗi nhớ” của chị Lê Ngọc Mai xem thế nào. Truyện này hình như từng khá nổi tiếng trong cộng đồng mạng. Thấy cũng tàm tạm, không đến nỗi tệ quá nhưng cũng nhàn nhạt, tác giả kể chuyện cũng hơi hơi có duyên nhưng truyện thì đậm tính kể lể tâm sự bạn gái, dưa cà mắm muối, và thể hiện rõ tính không chuyên nghiệp của người viết. Cũng có thể hợp với văn chương blog (dù chị này viết từ hồi chưa có blog). Đọc cho vui thì cũng được nhưng truyện này trở nên nổi tiếng thế và gây xúc động cho nhiều người đọc như thế thì mình cũng hơi ngạc nhiên, nhất là lại còn được giải thưởng của Hội Nhà văn thì lại càng làm mình ngạc nhiên hơn. Chắc chị Lê Ngọc Mai viết blog hay viết truyện nhiều kỳ trên blog sẽ có duyên hơn là viết truyện dài hay tiểu thuyết (một cách nghiêm túc).

Random một đoạn trong “Tìm trong nỗi nhớ” nhé:

“Tôi không ngờ con trai Sài Gòn lại có giọng nói hay đến vậy: trầm, nam tính nhưng lại khá nhẹ nhàng, ấm áp, tình cảm nhưng không hề suồng sã, tóm lại là một giọng nói trời cho để gây lòng tin ngay phút ban đầu ở người đối thoại ( chính xác hơn là ở người đối thoại thuộc nữ giới).”

Cái này mình không phải là gái nên không biết có đúng không?

Các truyện có thể sẽ lướt qua xem viết về gì (để còn theo kịp tinh thần văn hóa đại chúng): Phải lấy người như anh, Oxford thương yêu. Danh tác Cô đơn trên mạng thì dài quá, nên chắc không có kiên nhẫn đọc trên mạng (trong trạng thái cô đơn) được. À còn “Xin lỗi em chỉ là con đĩ” nữa, cũng chưa đọc. Còn cuốn nào mà thịnh hành ở Việt Nam trong thời gian gần đây không nhỉ? “Lê Vân, yêu và sống” hay “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” thì đều đã đọc trích đoạn rồi, không có nhu cầu đọc cả cuốn.

Bài hành phương Nam

Đọc trên blog của Nam Giang thấy bài thơ này của Nguyễn Bính, viết theo thể Hành, thấy rất lạ, khác với đa số các bài khác của ông.

Nguyễn Bính viết thơ tâm sự tha hương, giang hồ rất hay, các bài như “Xuân tha hương” “Trời mưa ở Huế” đọc buồn tê tái.

“Nón lá áo tơi ra quán chợ
Chơ vơ trên bến nước sông đầy
Sầu nghiêng mái quán mưa tong tả
Chén ứa men lành lạnh ngón tay .


Bài này cũng rất hay. Nếu như Tống biệt hành của Thâm Tâm gợi nhớ tới hình ảnh của một Kinh Kha tóc dựng trước gió, quyết chí ra đi trong các câu thơ “Chí lớn không về, bàn tay không. Thì không bao giờ nói trở lại. Ba năm mẹ già cũng đừng mong.” thì Kinh Kha trong thơ của Nguyễn Bính là chàng Kinh Kha tha hương, buổi chiều quán vắng chốn tha hương, chung ly rượu, nghêu ngao hát bên Cao Tiệm Ly rồi cùng nhau ôm mặt khóc.


“Hỡi ơi ! Nhiếp Chính mà băm mặt
Giữa chợ ai người khóc nhận thây ?
Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén
Ai kẻ dâng vàng, ai biếu tay ?
Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự
Giày cỏ, gươm cùn, ta đi đây.”


Bài Hành Phương Nam


Hai ta lưu lạc phương Nam này
Đã mấy mùa qua én nhạn bay
Xuân đến khắp trời hoa rượu nở
Riêng ta với ngươi buồn vậy thay !
Lòng đắng xá chi muôn hớp rượu
Mà không uống cạn mà không say !
Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã
Mà áo khinh cừu chưa ai may !
Ngươi giam chi khí vòng cơm áo
Ta trói thân vào lụy nước mây
Ai biết thương nhau từ buổi trước
Bây giờ gặp nhau trong phút giây
Nợ thế, trả chưa tròn một món
Sòng đời, thua đến trắng hai tay
Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay

Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc
Ly tán vì cơn gió bụi này
Người ơi ! Buồn lắm mà không khóc
Mà vẫn cười qua chén rượu đầy
Vẫn dám ăn tiêu cho đến hết
Ngày mai ra sao rồi sẽ hay
Ngày mai, có nghĩa gì đâu nhỉ?
Cốt nhất cười vui trọn tối nay
Rẫy ruồng châu ngọc, thù son phấn
Mắt đỏ lên rồi, cứ chết ngay .

Hỡi ơi ! Nhiếp Chính mà băm mặt
Giữa chợ ai người khóc nhận thây ?
Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén
Ai kẻ dâng vàng, ai biếu tay ?
Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự
Giày cỏ, gươm cùn, ta đi đây

Ta đi nhưng biết về đâu chứ?
Đã dấy phong yên khắp bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !

Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ
Ta với nhà ngươi cả tiếng cười
Dằn chén hất cao đầu cỏ dại
Hát rằng phương Nam ta với ngươi
Ngươi ơi ! Ngươi ơi ! Hề ngươi ơi !
Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh
Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi !

Đa Kao 1943
Gửi Văn Viễn

Nguyễn Bính


PS: Hai câu ““Hỡi ơi ! Nhiếp Chính mà băm mặt. Giữa chợ ai người khóc nhận thây ?” làm mình nhớ tới sự tích người chị gái Nhiếp Chính (hình như không có tên) khóc nhận thây Nhiếp Chính bị quăng giữa chợ, thấy hao hao với sự tích Antigone chôn xác em trai trong thần thoại Hy Lạp- một sự tích là cảm hứng trong rất nhiều vở bi kịch từ thời cổ đại tới hiện đại. Đông và Tây xem ra cũng có nhiều cái giống nhau.

Và cái thời Xuân Thu- Chiến Quốc phải chăng là khoảng thời gian kỳ thú nhất trong lịch sử Trung Quốc?



Friday, August 3, 2007

On architecture etc.

This piece of writing about architecture (and others) by hoaianh is interesting and inspiring. So I decide to copy it to make my blog more intellectual and visionary.

….

Question that I have been asked many times these days when i meet new people: Where are you from? Answer (forced): I'm from Vietnam. Next step: usually a long silence, or a polite comment like: "Oh, how I want to visit Vietnam! My friend came there and fell in love with the country. Quite different, he said."

I have to say that i hate to answer this question, and i don't feel better when hearing comment about the country being "special"," exotic" or "different". I wish I were born Spanish, then we could talk about Calavatra or Gaudi, or should I have been born Japanese, we could talk a whole lot about... a bunch of names :) Or Switzerland, great, Herzog & de Meuron would be a nice conversation. I can think of many countries of which I would like to be citizen, even messy Italy has Renzo Piano, you know. Oh, and I forgot, Cambodia has Angkor.

People from cinema, at least you have Tran Anh Hung and the Scent of papaya to talk about. People from mathematics should be proud as this is our strongest field of science. People from music, maybe you can talk about Dang Thai Son although it was a long time ago.

But for me, I kept silent and kept thinking about OUR history of architecture. We had NOTHING! The past looks undoubtedly blank. We have never had any tradition to build anything big and sustained, let alone beautiful, we have never had any name in architecture. The last century was shadowed by two wars and many years of socialist realism's doctrine. The present doesn't look any better as less ugly/nice things built at home are from foreigners and the architecture from domestic source looks truly ugly :( Is it true that Vietnamese cannot do architecture?

Here are the observations about what we don't have, things that may affect our ability of doing architecture:
- Vision. Short-term thinkings and small scales suit us best, I personally feel this :(, recent stock fever shows this. We can do nice interior, decorate small corner, draw painting, do graphic design, make clothes... Not extraordinary though, but with acceptable quality, this doesn't happen with big scale architecture. I somehow feel that this lack of vision may be the biggest reason for the whole state of cultural (also social?) underdevelopment , and especially with such a complex profession like architecture that rooted deeply in many social, cultural, artistic layers.

The followings 2 are from race:
- Intelligence. Simply have to accept this. Try to work within the stock we have.
- Creativity & imagination. Maybe we have to accept that most of us are not born withthese wonderful qualities. The solution is to copy and paste (I did), this is good enough :), even to properly copy things needs training. However we can copy nice interiors (back to short-term and small scale issue :)), but copying architecture is hard, because it then requires once again vision and intelligence, what we lack.

But then there's something else
- Responsibility. I don't know why we don't have this but this is fact. Average European almost always does their job with high level of responsibility, even with simple job in supermarket, not speaking about super important ones.
- Discipline (thus may affect a lot the ability of thinking structurally). I don't know why either :( It is seen that Western Europeans have strong sense of organising things and following rules while going further to Italy things get more messy, Japanese are super well-organised while Vietnamese doesn't really care to put oneself into any discipline if not forced. Laziness is also genetic?
- I also think about how we easily accept one solution (very primitive one) and never try to surpass ourselves and to think more and push things further. This is one thing that we sure have, with abundance: laziness.


- Finally I think about our whole society is about earning money in the most rapid way, letting no chance for other thinking, no chance for anything visionary, in long-term. This could be explained by difficult, nearly starving years experienced by our parents' generation when the ultimate thought is about having something in the stomach. Having nothing to eat is not much a concern nowadays yet this obsessive thinking that money is everything is lingering like a ghost. The stock fever with uneasy feelings from friends and relatives and from myself made me realize that we have never escaped this, that our life is still all about having house and car or having more houses and more cars. After one or two generations will this disappear? Probably not, once without vision, forever without vision.

... When I can think of more I will add.

How is the future? The future is any better?
….
After so many years of isolation, we started to have a generation of young architects who have talents, have proper education and have strong exposure. Economic climate is changing too, and what is best for us is that it brings even more exposure. For the first time, we have the chance to build our history of architecture.
Hope this will brighten the future.
...
But if all of those characters above are not changed in a majority of our population, then I think things won't change much. Architecture grows with society, not with individual efforts. Thing i fear is that if these are really genetic traits, then we should have no hope !
Speaking of economy, I'm optimistic. But about culture, and architecture, I'm the opposite.

My comments:


What about Ngo Viet Thu, the first and only Asian to receive the Grand Prix de Rome- the most prestigious prize of the Beaux Arts de Paris. His entry in Wikipedia is here: http://en.wikipedia.org/wiki/Ngo_Viet_Thu.

However, it seems that the Independence Place is the only important building that he ever designed.

I think that our people's intelligence is all right (as reflected by the fact that Vietnamese are not bad in studying science, for example), but it’s true that our creativity, vision and imagination are limited.

For responsibility, discipline and laziness: I think the Southern Europeans (Italian, Spanish) also have problems with these things. But they have imagination and passion to offset for that disadvantage. We lack all.

And your point about money is also true. We (Vietnamese) think we need food more than we need art, we want people respect us for being rich rather than for having good tastes. This is a characteristic from a growing but still very poor economy. Look back at our history, we never truly respect arts, especially visual arts. We had no individual painters before the French came. We killed the best architect that we had during the 16th century (his name is Vũ Như Tô, btw) because he dared to build something great. Before the 20th century, the only Vietnamese architect that left certain works for later (ironically, non-Vietnamese) generations is Nguyễn An, a Vietnamese eunuch in the Ming dynasty, China, who participated in designing and overseeing the Ming palaces. So, architects have no place in Vietnam, sadly enough, that's our tradition.

Thursday, August 2, 2007

Sử Mông Cổ

Bài này tổng quan tương đối đầy đủ về lịch sử Mông Cổ (dạo này tớ cũng hơi quan tâm tới lịch sử các nước “tứ di” của Trung Quốc như Mông Cổ, Triều Tiên, Nhật Bản).

VÍ dụ các chi tiết sau:

“Từ thế kỷ thứ I sau Công Nguyên đến thế kỷ thứ IV, người Mãn Châu Tiên Ty (Sien Pi) kiểm soát miền đông xứ Mạc Bắc. Miền tây là đất của A Đề Lai (Attalia). Ông chúa Hung Nô này, có lẽ là người Đột Quyết, mang quân sang tận Đông Âu, chiếm đóng đồng bằng Pannonie, nay gọi là Hung Gia Lợi (Hongrie). Năm 441, A Đề Lai xâm lăng đế quốc Đông La Mã (empire byzantin), tàn phá bán đảo Ba Nhĩ Cán (péninsule des Balkans), năm 451 vượt sông Rhin đánh vào Pháp nhưng bị thua liên quân La Mã, Burgondes, Francs, Visigoths trên những cánh đồng Catalauniques (ở miền Champagne bây giờ). Năm sau, ông định đánh thành La Mã (Rome), nhưng đã bị giáo hoàng Leon le Grand thuyết phục bằng việc nộp cống phẩm. Ông chúa Hung Nô bằng lòng nhận cống phẩm và rút quân, quay về Pannonie và năm 453 chết thình lình.”

Ngườn Hun di cư từ Mông Cổ sang châu Âu là một quá trình hàng trăm năm mới tới Atila chứ không phải Atila vừa làm vua Hung Nô ở Mông Cổ lại vừa sang tận châu Âu chinh phạt như thế. Lúc Atila làm vua người Hun (chưa được chứng minh rõ ràng có phải cũng chính là người Hung Nô hay không) thì người Hun đã cư trú ở Hungary một thời gian lâu rồi. Nhưng ông này nói đúng ý là Hung Nô thuộc về giống Thổ chứ không phải giống Mông Cổ, mà đúng ra thì phải gọi là tiền- Thổ (proto-Turkish) và tiền- Mông Cổ (proto-Mongol).


“Năm 960, nhà Tống thống nhất Trung Nguyên. Nhưng chẳng được bao lâu, những rợ chung quanh mạnh lên, áp chế cả thiên tử. Thuở ấy, các nước rợ mạnh đáng kể là: Đại Hạ, Liêu (có nghĩa là Sắt), Kim (có nghĩa là Vàng) và Tây Liêu.

….
Phía tây khu vực của người Mông Cổ là nước Tây Liêu, địa bàn là khu Tân Cương của Trung Hoa và nước Kazakhstan bây giờ, kinh đô là Hổ Tư Oát Nhĩ Đoá (Husiwoerduo). Cư dân ở đây là người Duy Ngô Nhĩ, một ngành của giống Đột Quyết, theo đạo Hồi.”


Chi tiết này cũng không chính xác. Nước Tây Liêu được thành lập sau khi nước Liêu của người Khiết Đan bị nước Kim của người Nữ Chân diệt, quý tộc Khiết Đan mang 10 vạn quân dân tiến sang Trung Á, lập ra nước Tây Liêu đóng đô ở Kyrgyzstan. Cư dân nước này gồm nhiều chủng tộc, đông nhất có thể là người Duy Ngô Nhĩ (Uyghur) cùng các dân tộc nói tiếng Thổ khác (như người Naiman) nhưng lãnh đạo thì lại là người Khiết Đan (thuộc nhóm Tiên Ty- Mãn Châu). Nhưng tới giai đoạn người Mông Cổ thôn tính Tây Liêu thì người Naiman (một bộ lạc Mông Cổ nói tiếng Thổ không chịu đầu hàng Thành Cát Tư Hãn mà chạy sang Trung Á nương nhờ Tây Liêu) đã lật đổ ách thống trị của quý tộc Khiết Đan để làm chủ Tây Liêu rồi.


Còn vài chi tiết nho nhỏ khác. Nhưng nói chung bài này cũng có ích, cho một cái nhìn tổng quan và khá chính xác về lịch sử Mông Cổ trước và sau Hốt Tất Liệt, dù cách dùng từ hơi cũ, hơi kiểu giản sử theo phong cách Nguyễn Hiến Lê.