Thursday, August 2, 2007

Black Book and A Bittersweet Life

Nhân thể điểm qua các phim xem gần đây:

1. Black Book- Not bad but could be really good.

http://www.indiewire.com/ots/BlackBook.jpg

Phim Hà Lan- là phim Hà Land được đầu tư nhiều nhất từ trước tới nay và cũng là phim thành công nhất về thương mại. Nhân nói về phim Hà Lan, thấy danh sách nominate Oscar trong mấy năm gần đây cũng có vài phim của Hà Lan nhưng mình chưa xem phim nào- đây chắc là phim Hà Lan đầu tiên xem.

Gọi là phim Hà Lan nhưng là phim có nhiều chất Holywood bởi đạo diễn phim người Hà Lan nhưng đã làm phim ở Holywood trong nhiều năm (đạo diễn Bản năng gốc). Nội dung phim khá hấp dẫn, có nhiều cái twist tương đối bất ngờ, và có cách nhìn tương đối mới về chiến tranh thế giới Thứ Hai với những sự phản bội, tàn nhẫn, tham lam và hèn nhát không chỉ ở phía phát xít mà còn ở phía lực lượng kháng chiến và quân Đồng Minh. Có một số sự kiện khá shocking mà xem phim này mình mới biết, như việc quân Canada để cho quân Đức đã đầu hàng tiếp tục xử tử những lính Đức đã bị kết án tử hình trước đây.

Diễn viên chính đóng hay. Diễn viên nam chính cũng chính là người đóng vai ông kịch tác gia trong The Lives of Others. Nhưng diễn viên nữ chính mới thực sự xuất sắc, vừa đóng hay vừa gợi cảm chết người!. Một bộ phim kết hợp nhiều yếu tố: drama, romance, thriller, war một cách tương đối nhịp nhàng. Cinematography cũng đẹp.

Có thể nói phim này có khá đủ chất liệu để trở thành một phim kinh điển về chiến tranh thế giới thứ Hai. Nhưng những yếu tố đó đã không được tận dụng để rồi cuối cùng bộ phim trở thành một tác phẩm lộn xộn và tầm tầm. Kịch bản phim có quá nhiều lỗi, quá nhiều plot holes và sự trùng hợp ngẫu nhiên, đạo diễn khai thác quá nhiều cả sự hài hước thô lỗ (crude humor) lẫn các yếu tố thô tục khác một cách không cần thiết. Nhân vật viên sĩ quan Đức được xây dựng rất nông, còn nhân vật tay bác sĩ Hà Lan lẽ ra rất hay thì lại được xử lý một cách vội vàng. Phim cũng nhiều yếu tố melodrama với các chi tiết sáo (cliché) và bất hợp lý. Thế nên rốt cục bộ phim chỉ thành một tác phẩm đáp ứng thị hiếu công chúng một cách hời hợt và thiếu đi những yếu tố có thể khiến nó tồn tại lâu bền với thời gian. Vẫn là một bộ phim có tính giải trí cao nhưng không phải là một bộ phim hay.

2. A Bittersweet Life

http://www.thezreview.co.uk/posters/posterimages/b/bittersweetlifea.jpg


Nếu như Scarface đã trở thành một phim gangster kinh điển của Holywood thì hoàn toàn có thể xem A Bittersweet Life của Hàn Quốc là một phim gangster kinh điển của châu Á. Tớ nghĩ phim này ảnh hưởng của cả Scarface và đạo diễn Takeshi Kitano Nhật Bản (cảnh shootout cuối phim rất gợi nhớ tới các cảnh shootout trong phim Kitano). A Bittersweet Life cũng có hơi hướng hư vô chủ nghĩa (nihilism) và bạo lực dữ dội và bùng phát (ultra-violence) như phim của Kitano. Và cũng như các nhân vật gangster của Kitano, tay gangster Hàn Quốc trong phim A Bittersweet Life (tay này trẻ chứ khong già như nhân vật trong phim Kitano) cũng bướng bỉnh, chỉ đề cao hai thứ là trung thành và danh dự nhưng rồi lại bị sụp đổ (hay trở nên huy hoàng?) bởi tình yêu và/hoặc lòng thương. Nhưng phim của Kitano có tính low-key, ảm đạm (có khi 2/3 phim chả có chuyện gì xảy ra, chỉ thấy mấy tay gangster ngồi trên bãi biển tán phét với chơi vật nhau) trong khi A Bittersweet Life thì stylish và hấp dẫn từ đầu tới cuối. Các pha bắn nhau, đuổi nhau cũng đẹp mắt theo phong cách John Woo hay Johnnie To. Đạo diễn rất biết cách làm chủ nhịp độ trong phim. Hình như là phim gangster thực sự đầu tiên của Hàn Quốc mà tớ xem, nếu không kể bộ ba phim gangster hài “My wife is a gangster”. À có một phim gangster nhưng kiểu punk là Attack the Gas Station xem cũng thú vị.

Blow-Up

iThe image “http://www.marmalade-skies.co.uk/blowup1.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.



Tối qua xem Blow-up để tưởng niệm Michalangelo Antonioni mới qua đời hôm 30/7 (cùng ngày với Ingmar Bergman). Kết luận chẳng hiểu gì cả nên không dám bốc phét nhiều. Vài ý thôi:

- Cinematography đẹp.

- Cảm giác phim này rất có tính hiện sinh, nhưng là một thứ hiện sinh nghiệt ngã và ironic chứ không phải poetic và buồn đau như phim của Ingmar Bergman chẳng hạn. Theme trong phim là sự hoang mang, sự lạ lẫm và cô đơn của con người trong một thế giới như thể được tạo thành bởi các vật thể được ghép lại (và tất nhiên Thượng đế đã chết). Nhân vật chính trong phim lang thang từ chỗ này tới chỗ khác, vô mục đích, và nhanh chóng chán chường với mọi người, mọi thứ. Những thứ khác có thể có (hay không có): sự lẫn lộn giữa thực và ảo, giữa sự tồn tại của cái gọi là sự thực khách quan (?) với những sự thực theo các cách nhìn và vị trí nhìn khác nhau perspective) (you believe what you see or you see what you believe?); vai trò của photography như một cách nhìn khác, một thực tại khác và khả năng phản ánh và thao túng của nó với thực tại; các giá trị của văn hóa đại chúng; sự buồn chán, lạc lõng, chán ghét tất cả (trong đó có cả bản thân) của thế hệ 60.

- Nhiều cảnh quay vừa powerful vừa ironic: Ví dụ cảnh cuối phim khi nhân vật chính cũng nhập cuộc chơi với quả bóng tennis ảo; đoạn anh ta đi nghe nhạc rock rồi tranh cướp khúc thân cây đàn mà ca sĩ trên sân khấu đập nát xong rồi khi đi ra đường thì thản nhiên vứt xuống vỉa hè, một chú khác thấy thế cầm lên xem xem rồi cũng vứt đi; hay đoạn anh ta vào một chỗ các bạn đang xì ke hỏi một cô gái đang phê “I thought you were going to Paris”, cô này trả lời “I am”…

Vài cái khác lượm lặt:
- Nghe nói kịch bản phim này ban đầu là thriller nghiêm túc có cả nhân vật chú ám sát nhưng rồi vì một phần là hết kinh phí, một phần là Antonionio theo phong cách ngẫu hứng khi làm đạo diễn, đạo diễn ngay tại chỗ mà không cần bám sát kịch bản nên cuối cùng bộ phim rẽ sang một hướng khác hẳn, không còn là một thriller thực sự nữa.

- Phim này là phim đầu tiên có cảnh quay nude toàn thân phía trước của phụ nữ. Khi chiếu ở Mỹ, các khán giả Mỹ xếp hàng cả dãy dài vì nghe nói lần đầu tiên sẽ có thể thoáng nhìn thấy public hair (ơ cái này không dịch được ra tiếng Việt nhỉ) của cô diễn viên (hình như cũng nổi tiếng) trên màn ảnh lớn. Trong phim cũng có một cảnh threesome và một cảnh một cô vừa làm tình với một anh vừa nhìn anh hàng xóm đang chõ mắt vào xem bằng một khuôn mặt rất biểu cảm, và rất khó diễn đạt là cô ta đang cảm thấy gì. Nhưng nói thế thôi chứ chẳng có cảnh sex nào explicit cả. So với các phim bây giờ thì tất nhiên là chẳng ăn nhằm gì về đoạn erotic.

The image “http://image.guardian.co.uk/sys-images/Film/Pix/pictures/2006/07/27/blowupArthurEvanscourtesyPhilippeGarner512.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.

The Curious Incident of the Dog in the Night-time

The image “http://images.amazon.com/images/P/0385659806.01.LZZZZZZZ.jpg” cannot be displayed, because it contains errors.


...là tên một cuốn tiểu thuyết mỏng (200 trang) đầu tay của nhà văn Anh Mark Haddon được xuất bản năm 2003. Cuốn này nhận được hai giải thưởng sách vào hàng quan trọng nhất ở Anh là giải Whitbread Book of the Year (giải này có lẽ chỉ kém giải Booker chút ít về tên tuổi) và giải Commonwealth Writers’ Prize. Cái tên cuốn sách, nghe hơi có vẻ là lạ, được lấy từ lời Sherlock Holmes trong một truyện ngắn của Arthur Conan Doyle. Và như bạn có thể đoán, cuốn tiểu thuyết này có hình thức của một cuốn tiểu thuyết trinh thám.

Nhân vật chính của “The Curius Incident” là Christopher, một cậu bé bị mắc chứng tự kỷ (autism). Cuốn tiểu thuyết được viết theo ngôi thứ nhất, là lời của cậu bé kể, với cách nhìn thế giới xung quanh theo cách nhìn của một người tự kỷ.

Nếu ai chưa biết bệnh tự kỷ là gì thì có thể google để biết thêm chi tiết, ở đây tớ chỉ nói sơ qua là bệnh tự kỷ là một chứng bệnh bẩm sinh khá phổ biến (có lần vào trang webtretho thấy ngạc nhiên về có nhiều người có con bị tự kỷ thế trong một topic về trẻ tự kỷ). Người tự kỷ hầu như không có khả năng cảm nhận được người khác nghĩ gì, cảm giác gì, và gặp rất nhiều khó khăn để có đối thoại được với người khác do họ không đoán được tư duy của người khác, không hiểu được các ngôn ngữ body language cũng như không hiểu được các khái niệm có tính trừu tượng. Đa số người tự kỷ có chỉ số thông minh thấp và gặp khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên cũng có nhiều người tự kỷ lại có thể có chỉ số thông minh cao hơn người bình thường. Và tỷ lệ những người có suy luận bằng hình ảnh và có khả năng tính toán siêu việt (ví dụ có thể nhẩm tính được 2 mũ 30 là bao nhiêu) dựa trên cách xử lý thông tin bằng hình ảnh (những người này gọi là savant) trong số người tự kỷ cũng cao hơn rất nhiều so với người bình thường. Một ví dụ của savant là nhân vật do Dustin Hoffman đóng trong phim Rainman (nhưng anh này là người tự kỷ hay không thì không chắc).

Quay lại với cuốn sách. Câu chuyện bắt đầu khi Christopher phát hiện chú chó nhà hàng xóm bị giết. Vốn hâm mộ Sherlock Holmes, cậu bé tự kỷ quyết định điều tra về cái chết của chú chó này, bất chấp sự ngăn cấm của người cha. Và trong quá trình điều tra, cậu phát hiện ra nhiều điều bất ngờ. Và những bí mật đó đưa cậu đến một chuyến phiêu lưu- một chuyến đi nếu với người bình thường thì chẳng có gì đáng kể nhưng với một người tự kỷ, không hiểu gì về thế giới bên ngoài bản thân mình thì lại đầy những bất trắc và sợ hãi.

Bằng tài năng của mình, Haddon đưa người đọc vào thế giới của Christopher, cảm nhận được những gì Christopher nghĩ. Nhiều quan sát về cách nghĩ của Christopher rất thú vị. Ví dụ Christopher không hiểu được ý nghĩa của ẩn dụ vì chỉ có thể hiểu những gì trực tiếp nhìn thấy hay suy luận bằng logic. Ví dụ khi nghe ai đó nói câu thành ngữ tiếng Anh là “trông chàng ngon nghẻ như trái táo trong mắt nàng” thì Christopher sẽ không hiểu vì không thể hình dung được trái táo trong mắt ai đó thì có ý nghĩa gì?. Christopher cũng không bao giờ nói dối, không phải vì có ý thức gì về đạo đức (với cậu bé, những khái niệm như đạo đức, thậm chí cả tình yêu là quá trừu tượng, và không thể hiểu được) mà vì nếu nói dối, cậu ta sẽ phải hình dung ra những tình huống không tồn tại và điều đó làm cậu ta sợ hãi và đau đầu. Thế nhưng Christopher lại là một savant, có khả năng toán học rất tốt, và dự định một ngày kia sẽ vào Đại học và trở thành một nhà khoa học.

Đọc “The Curious Incident”, người ta dễ liên tưởng tới hai cuốn tiểu thuyết mà vĩ đại của thế kỷ 20, đều kể chuyện bằng ngôi thứ nhất từ những người có troubled mind: Đó là Âm thanh và Cuồng nộ của Faulkner và Bắt trẻ đồng xanh của Salinger. Và có lẽ còn một cuốn thứ ba (cuốn này có lẽ gọi là truyện vừa) cũng vĩ đại không kém là Của chuột và người của Steinberg trong đó một trong hai nhân vật chính là một chàng khổng lồ nhưng có đầu óc của một đứa trẻ (ghi chú: cả ba cuốn này đều đã dịch ra tiếng Việt). Và cũng như các cuốn trên, bên cạnh tài năng kể chuyện thì điều mà “The Curious Incidend” gợi ra là những cảm xúc có tính nhân đạo, xuất phát không phải từ phía những người “bình thường” tới những người “bất bình thường” mà là từ cách nhìn của những người “bất bình thường” về thế giới chung quanh và về những người “bình thường”. Để rồi người đọc nhận ra rằng bên trong những người “bất bình thường” ấy có những vẻ đẹp trong sáng, dễ thương mà chúng ta đã (sẽ) đánh mất và đã (sẽ) hoài nghi: tình yêu trong lành mà anh chàng thần kinh trong “Âm thanh và cuồng nộ” với người chị gái; tình cảm âu yếm cảm động của Holden Caulfield trong “Bắt trẻ đồng xanh” với cô em gái nhỏ hay sự gần gũi đầy thích thú của Christopher với chó và cả với con chuột cống cậu ta nuôi. Chúng ta vẫn bực bội, khó chịu với những đứa trẻ không chịu lớn lên hay những kẻ lập dị do bẩm sinh hay do lựa chọn, không chịu trở thành những người bình thường như chúng ta. Nhưng hẳn là sẽ có đôi lúc nào đó, nhiều người sẽ thầm muốn ước gì mình chỉ như những đứa trẻ, có thể nhìn thế gian bằng một cái nhìn trong lành và đơn giản, không phải cảnh giác và hoài nghi.

Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Mark Haddon (gần đây ông này mới xuất bản cuốn thứ hai). Mark Haddon đã có thời gian làm việc nhiều năm với trẻ em mắc chứng tự kỷ. Những quan sát về người tự kỷ trong cuốn sách này được nhiều chuyên gia về tự kỷ cho là chính xác. Nhưng cũng có một số chi tiết được coi là không đúng, nhất là đối với người tự kỷ savant chẳng hạn cách mà người tự kỷ savant tính toán các con số và phép tính p
hức tạp (ví dụ tính nhẩm ngay lập tức 678 * 715 là dựa trên việc xử lý hình ảnh trong não chứ không phải bằng logic như Christopher trong truyện). Hình như các bạn Nhã Nam cũng sắp dịch cuốn này ra tiếng Việt?

Entry for August 02, 2007

Why Worry

Dire Straits

Baby I see this world has made you sad
Some people can be bad
The things they do, the things they say
But baby I'll wipe away those bitter tears
I'll chase away those restless fears
That turn your blue skies into grey

Why worry, there should be laughter after the pain
There should be sunshine after rain
These things have always been the same
So why worry now

Baby when I get down I turn to you
And you make sense of what I do
I know it isn't hard to say
But baby just when this world seems mean and cold
Our love comes shining red and gold
And all the rest is by the way

Why worry, there should be laughter after pain
There should be sunsh ine after rain
These things have always been the same
So why worry now


yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Share | Track details ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Wednesday, August 1, 2007

Entry for August 01, 2007

Lâu lắm mới thấy Minnesota có mặt trên Breaking News của tất cả các hãng tin lớn.

7 dead as Mississippi River bridge falls amid rush hour in Minneapolis


(CNN) -- At least seven people were killed when an interstate bridge in Minneapolis, Minnesota, collapsed Wednesday evening, in what the governor called a "catastrophe of historic proportions."

img

Mark Lacroix photographed the collapsed bridge from his apartment window.

img

The accident occurred shortly after 6 p.m. (7 p.m. ET) when dozens of cars were on the bridge.

Witnesses described a "dust cloud" as it collapsed, sending cars and and chunks of concrete plunging into the Mississippi River below.

At least 60 people were taken to local hospitals, said Minneapolis Fire Chief Jim Clack.

Entry for August 01, 2007

Nhạc Trịnh do GT hát, có những bài nghe lần đầu chưa thực sự thấy hay nhưng càng nghe lại càng hay. Mà khi đã thấy hay thì có thể nghe đi nghe lại hàng chục lần không thấy chán.

Ví dụ như bài Lại gần với nhau, bài Da vàng duy nhất trong album mới của GT (trong album cũ cũng có một bài Da vàng là bài Người già em bé).

Trong các bài tôi thích ở album này còn có Lời thiên thu gọi, Hoa xuân ca, Trong nỗi đau tình cờ-những bài nhạc Trịnh mà trước đó tôi ít khi nghe. Và cả hai bài nằm trong số các bài nhạc Trịnh mà tôi thích nhất là Vẫn nhớ cuộc đời và Rừng xưa đã khép.

Bài Lời thiên thu gọi này trước ít nghe nên không để ý lắm, giờ nghe kỹ thấy hay thật, lời cũng rất hay.

Lòng ta có khi tựa như vắng ai
Nhiều khi đã vui cười nhiều khi đứng riêng ngoài
Nhiều đêm muốn đi về con phố xa
Nhiều đêm muốn quay về ngồi yên dưới mái nhà

yfla.wrap("This multimedia content requires Flash version 9 and above.", "Upgrade Now.", "http:\/\/www.adobe.com\/shockwave\/download\/download.cgi?P1_Prod_Version=ShockwaveFlash", "
Get this widget | Share | Track details

Get this widget | Share | Track details ");To view this multimedia content, please enable Javascript.

Entry for August 01, 2007

1. Đọc trang Tâm sự của Vnexpress công nhận là một hình thức giải trí rất tốt. ;).



Mải chơi game, tôi đã quên nghĩa vụ với vợ

Lúc trước mình quan hệ đều đặn mỗi tháng 4 lần với vợ, nhưng từ ngày chơi Võ Lâm Truyền Kỳ thì giảm từ từ và có tháng không màng đến. Vì trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến những sự kiện đang diễn ra trong Võ Lâm Truyền Kỳ.
>Sao anh luôn tránh gần gũi vợ?

From: L.Q.K.
Sent: Tuesday, July 31, 2007 9:07 AM
Subject: Sao Anh luôn tránh gần gũi vợ?

Chị Lệ thân mến!

Đọc dòng tâm sự của chị mình hiểu rất rõ vì mình cũng là người trong cuộc như chuyện của chị, những khác phái.

Số là lúc trước mình cũng quan hệ tình dục đều đặn mỗi tháng 4 lần với vợ, nhưng từ ngày mình chơi Võ Lâm Truyền Kỳ thì giảm từ từ và có tháng mình không màng đến. Vì trong đầu lúc nào cũng nghĩ đến những sự kiện đang diễn ra trong Võ Lâm Truyền Kỳ.

Những lúc không chơi thì mình cứ mong có người nào đó bên cạnh để tìm tòi những chiêu thức trong game. Chính vì vậy mà trong cuộc số vợ chồng mình lại sao lãng đi, nhiều khi nằm bên vợ mà mình cứ tưởng có một mình. Vì lúc đó là mình cần sự yên tĩnh để nhớ lại những chiêu thức làm sao mình đánh thua người này người kia.

Nhưng được thời gian thì mình nhận biết được điều đó. Giờ đây vợ mình lại không còn mặn nồng với chuyện quan hệ nữa. Mình nghĩ không biết có phải là do lỗi của mình nữa không. Vì gần 1 năm qua mình đả bỏ bê cuộc sống vợ chồng.

Các threads khác

Sao chồng luôn tránh gần gũi Lê? (31/07)
Chồng chị Trinh lén lút lấy vợ khác (30/07)
Bạn trai đe dọa giết Hồng (26/07)
Mai mặc cảm tội lỗi mỗi khi ân ái với chồng (24/07)
Hãy giúp Ngân tố cáo kẻ cưỡng dâm (18/07)
Thắng liên tục bị bạn gái đánh (17/07)
Trà liên tục bị chồng đánh (13/07)
Trúc sững sờ phát hiện chồng lén dùng viagra (11/07)
Hoa yêu song không dám kết hôn với người góa vợ (10/07)
Uyên mệt mỏi vì bạn trai ghen tuông (07/07)
Chồng Lan dẫn gái về nhà (04/07)
Ngọc ám ảnh vì cha quấy rối (02/07)
Trái tim Quang đóng băng sau mối tình đầu (27/06)
Chồng Thu rất vô trách nhiệm (27/06)
Chồng chị Giang quan hệ với sinh viên (25/06)
























2. Đọc blog bác cavenui có đoạn này bác trích báo Việt Nam, mà lại là báo Văn nghệ thành phố HCM nữa chứ. Cũng buồn cười không kém chuyện tâm sự của anh mải chơi game quên sex.

"Ví dụ 1 đoạn trong bài “Khai thác kinh doanh sách nhạy cảm- hậu quả khôn lường” của Tâm Minh (chẳng biết là nick ảo của cao thủ văn lâm nào) trên tờ Văn nghệ TP.HCM số 15 bộ mới ra ngày 7/6:

“Sách sex hay gọi đúng tên của nó là sách đồi trụy cũng là 1 mảng thị trường hấp dẫn mà nhiều đơn vị phát hành và NXB đang tìm mọi cách để đào sâu, bới kỹ. Về sách sex của các tác giả trong nước, ngoài Bóng đè của Đỗ Hoàng Diệu mà tính đồi trụy của nó đạt mức độ nhờm gớm (chưa kể đến việc ám chỉ về chính trị quá lộ liễu) đã bị báo chí lên án và giới xuất bản trong nước gọi đây là sự kiện xuất bản thì các tác giả khác cũng còn nhiều dè dặt vì sợ bị đánh. Nhưng với các tiểu thuyết dịch thì sex vô tội vạ: Rừng Na Uy của Haruki Murakami với các nhân vật trẻ cứ gặp nhau là nói chuyện tình dục, là sờ mó, là làm tình. N.P của Banana Yoshimoto thì mổ xẻ tâm lý, “tình yêu” của con với cha ruột, của anh em ruột và sự tự sát dây chuyền của các nhân vật. Hạt cơ bản của Michel Houellebecq thì phơi bày toàn cảnh bộ mặt của phong trào giải phóng tình dục tại châu Âu vào giữa thế
kỷ trước với đầy rẫy các cảnh làm tình nhầy nhụa mà lẽ ra cuốn sách này chỉ nên được xuất bản dưới hình thức tài liệu để tham khảo theo Điều 22 của Luật Xuất bản hiện hành (xuất bản tài liệu không kinh doanh). Có lãnh đạo của 1 NXB nói với tôi rằng đối tác của họ (tức đơn vị phát hành sách) còn có nguyên 1 bộ phận chuyên theo dõi trên mạng xem cuốn sách nào đang nóng hổi và giật gân nhất thì họ sẽ tiếp cận, mua bản quyền và thuê người dịch”."