Saturday, April 15, 2006

Tưởng rằng đã quên

Tiếp tục dòng cảm xúc nostalgia nhé. Nửa đêm nghe Khánh Ly hát bài này, tự nhiên thấy yên ắng, như thể nỗi nhớ về những điều mơ hồ nào đó, ở giữa cái có và cái không. 

Tưởng Rằng Đã Quên

Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Nhưng tim yếu mềm
Một ngày thấy em. Là đời bỗng đêm vây khốn. 

Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quện  Thân đau muốn nằm
Vì từng bước em.  Là từng mũi đinh cuồng điên.

Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn.

Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Em qua phố rộng
Một lời trối trăn. Còn tìm thấy trong đôi mắt. 

Tưởng rằng đã quên. Cuộc tình sẽ yên
Tưởng rằng đã quên. Tay em vẫn còn
Dựng đời bão lên. Làm từng vết thương hồn nhiên...

Còn lại đây những sớm mai buồn
Vì phố xưa cỏ lá mong manh
Còn lại đây những bến hoang tàn
Vì xác thân đã quá lênh đênh.

Thursday, April 13, 2006

Norwegian wood



"Tôi từng có một cô gái. Hay có lẽ nên nói, cô ấy từng có tôi". Bài Norwegian Wood của the Beatles mở đầu như vậy, một lời tự sự. Lyrics của bài cũng là lạ, giai điệu nhẹ nhàng và thoáng buồn. Norwegian Wood của Murakami cũng là một lời tự sự buồn buồn và lạ lạ như thế. Khác với phong cách hậu hiện đại, pha trộn giữa các câu chuyện mang phong cách nửa noir, với nhiều chi tiết huyền hoặc, truyện lồng trong truyện thường thấy ở Murakami, tiêu biểu là trong cuốn The Wind-up bird chronicle, Norwegian Wood có thể nói là một truyện viết theo phong cách cổ điển, đơn tuyến và đúng chiều thời gian. 

Một lần, một người đàn ông 40 tuổi tình cờ nghe thấy bài hát Norwegian Wood trên máy bay và bài hát đó khiến anh ta nhớ lại một thời đã xa, khi anh ta 19 tuổi và "once had a girl". Câu chuyện thật đơn giản, anh ta yêu cô gái ấy, bạn gái cũ của người bạn duy nhất mà anh ta từng có. Nhưng cô gái ấy bị những chấn thương tinh thần trong quá khứ khiến cô không thể nào sống một cách bình thường. Và trong khi đó thì bản thân nhân vật chính cũng bị hấp dẫn và cuốn vào một mối quan hệ lạ lùng với một cô gái khác, cũng weird và cô đơn nhưng theo một cách khác..Những con người cô đơn, lạ lùng này không thể sống hoà hợp được với xã hội Nhật Bản, lúc đó đang trong thời kỳ sôi động của năm 1968, năm "nổi loạn" của sinh viên và thanh niên trên thế giới.. Có ai xem phim The Dreamers thì cũng sẽ gặp bối cảnh tình yêu, cách sống hiện sinh, sự cô đơn và bế tắc của một số người trẻ trong trào lưu sinh viên những năm này ở Pháp. Norwegian Wood là một version khác của The Dreamers, nhưng đặt trong bối cảnh xã hội Nhật Bản, một xã hội có lẽ khá kỳ quặc và khó hiểu với hầu hết người ngoài. Đó cũng là một câu chuyện coming-of-age, một Bắt trẻ đồng xanh ở Nhật Bản những năm 60.

Nhân vật chính của Norwegian Wood hơi có gì đó gợi nhớ tới nhân vật chính trong Người xa lạ của Camus, anh ta duy trì một thế giới của riêng mình và hành động theo những nguyên tắc của thế giới đó mà không tìm cách chống lại hay cố gắng hoà hợp với cái thế giới bên ngoài. Nhưng khác với hai cô gái trong truyện, những người bị cắt đứt hoàn toàn với thế giới bên ngoài và không thể hoà hợp được với nó thì Watanabe, nhân vật chính trong truyện, vẫn có thể giữ cho mình được một sợi dây liên hệ với thế giới bên ngoài, anh ta chấp nhận nó và có thể sống với nó. Chính vì vậy mà anh ta đóng vai trò như người cứu rỗi với hai cô gái đó, mà tất nhiên là anh không thể cứu được cả hai. Watanabe yêu cả hai người bằng hai tình yêu khác nhau. Với Naoko, đó là tình yêu thầm lặng, dịu dáng và trong suốt. Với Midori, đó là tình cảm sống động, là người anh có thể cùng anh chia sẻ kể cả những ý nghĩ kỳ quặc nhất và khiến anh cảm thấy là anh thực sự được cần đến. Anh biết chọn ai? Naoko là quá khứ, là hình ảnh người bạn thân đã chết mà cả hai cùng chia sẻ, là tấm thân trong suốt dịu dàng trong một đêm trăng. Midori là cuộc sống hiện tại, là sự chia sẻ giữa hai con người cần đến nhau, là một buổi tối cùng uống rượu ngồi gác thượng, ngắm cảnh hoả hoạn nhà hàng xóm (liên tưởng "So I lit a fire, isn’t it good, norwegian wood?"). Tình yêu của Watanabe với Naoko ámh ảnh như một giấc mơ. And when I awoke I was alone, this bird had flown. Và Watanabe nhận ra mình đã trở thành người trưởng thành, đã học được cách sống chung với thế giới và với chính bản thân mình. Nhưng anh vẫn không tránh khỏi rùng mình mỗi lần tình cờ nghe thấy bài hát Norwegian Wood.

Các nhân vật phụ trong truyện cũng kỳ quặc không kém: một người đàn bà 30 tuổi có chồng con bỗng một hôm được đánh thức dục tính và bị khiêu khích bởi một cô bé 13 tuổi, một anh chàng luôn thành công và kiêu ngạo, từng ngủ với vài trăm cô gái nhưng luôn cảm thấy lạc lõng, và lý giải thành tích đó như là việc làm của một gentleman, bởi lẽ "người ta chờ đợi là bạn làm việc đó, và bạn làm việc đó đúng theo sự chờ đợi của họ"...Nhiều chi tiết hình ảnh trong truyện đẹp và khó quên, như khi Naoko và Watanabe nói chuyện với nhau trong tiếng đàn guitar bập bùng của Reiko trong một ngày mưa dài dằng dặc với những giai điệu các bài hát của the Beatles "Norwegian Wood", "Michelle", "Nowhere man"... (giờ mới để ý toàn là bài hát trong album Rubber Soul của Beatles- album nói nhiều nhất tới sự cô đơn và thiếu toàn vẹn trong tình yêu của Beatles)

Hình như truyện này có được dịch ra tiếng Việt với cái tên Rừng Na-uy. Nhưng nếu đọc lyrics của bài hát thì tên truyện, cũng như tên bài hát, phải đặt là Gỗ Na-uy mới đúng.

I once had a girl, or should I say, she once had me.
She showed me her room, isn’t it good, norwegian wood?
She asked me to stay and she told me to sit anywhere,
So I looked around and I noticed there wasn’t a chair.

I sat on a rug, biding my time, drinking her wine.
We talked until two and then she said, it’s time for bed.
She told me she worked in the morning and started to laugh.
I told her I didn’t and crawled off to sleep in the bath.

And when I awoke I was alone, this bird had flown.
So I lit a fire, isn’t it good, norwegian wood

Có lúc nào đó, bạn chợt nhớ rằng bạn từng có một ai đó không?

Tuesday, April 11, 2006

Breakaway- Kelly Clarson

1. The complete Bushism

"I strongly believe what we're doing is the right thing. If I didn't believe it—I'm going to repeat what I said before—I'd pull the troops out, nor if I believed we could win, I would pull the troops out."—Charlotte, N.C., April 6, 2006 "

2. Say say say, đi ngủ thôi.

3.

Breakaway -Kelly Clarson

Video

Audio

 

Grew up in a small town
And when the rain would fall down
I'd just stare out my window
Dreamin' of what could be
And if I'd end up happy
I would pray

Trying hard to reach out
But when I tried to speak out
Felt like no one could hear me
Wanting to belong here
But something felt so wrong here
So I prayed I could breakaway

[chorus]
I'll spread my wings and I'll learn how to fly
I'll do what it takes till I touch the sky
And I'll make a wish, take a chance, make a change
And breakaway
Out of the darkness and into the sun
But I won't forget all the ones that I love
I'll take a risk, take a chance, make a change
And breakaway

Wanna feel the warm breeze
Sleep under a palm tree
Feel the rush of the ocean
Get on board a fast train
Travel on a jetplane, far away
And breakaway

[chorus]
I'll spread my wings and I'll learn how to fly
I'll do what it takes till I touch the sky
And I'll make a wish, take a chance, make a change
And breakaway
Out of the darkness and into the sun
I won't forget all the ones that I love
I gotta take a risk, take a chance, make a change
And breakaway

Buildings with a hundred floors
Swinging round revolving doors
Maybe I don't know where they'll take me
But, gotta keep moving on, moving on
Fly away, breakaway

[chorus 2]
I'll spread my wings and I'll learn how to fly
Though it's not easy to tell you goodbye, gotta
Take a risk, take a chance, make a change
And breakaway
Out of the darkness and into the sun
But I won't forget the place I come from
I gotta take a risk, take a chance, make a change
And breakaway

Breakaway
Breakaway

Chùm nhỏ thơ yêu- Chế Lan Viên

Anh cách xa em như đất liền xa cách bể

Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em

Em thân thuộc sao thành xa lạ thế

Gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm

 

Anh không ngủ. Phải vì em đang nhớ?

Một trời sao rực cháy giữa đôi ta

Em nhắm mắt cho lòng anh lặng gió

Cho sao trời yên rụng một đêm hoa.

Monday, April 10, 2006

Nợ, tham nhũng và cơ cấu quyền lực

1. Từ 2006-2010, mỗi năm trả nợ 2 tỉ USD

TTCN - Theo Bộ Tài chính, trong giai đoạn 2006-2010, VN phải trả nước ngoài 10-11 tỉ USD nợ quốc gia. Được biết, tổng nợ nước ngoài hiện vào khoảng 20 tỉ USD.

Bài của Danh Đức trên Tuổi trẻ.

Danh Đức là một tay bút cứng trên tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn ngày trước, cùng với Nguyễn Vạn Phú, Nguyễn Ngọc Bích...Danh Đức viết đều tay, nhiều thông tin nhưng không có được cái biến hoá như Nguyễn Vạn Phú (cái biến hoá theo kiểu Hữu Thọ ngày xưa nhưng duyên dáng hơn) hay vẻ uyên thâm của Nguyễn Ngọc Bích. Nhưng cũng 4-5 năm nay mình không đọc tờ Thời báo Kinh tế Sài Gòn rồi.

Như vậy, tính trung bình mỗi người Việt Nam phải trả $45 mỗi năm cho nợ nước ngoài, trong khi thu nhập bình quân của Việt Nam hiện nay chắc khoảng $400-500, tức là bằng khoảng 1 tháng lao động trong năm. Tổng nợ nước ngoài hiện nay khoảng 35% GDP, tuy không phải là con số vượt quá khả năng thanh toán, nhất là khi nợ nước ngoài của Việt Nam chủ yếu là nợ ODA, có thời gian đáo hạn dài, nhưng cũng là con số khá lớn, thuộc diện nợ nhiều rồi. Một nhược điểm chính của nợ ODA là ở việc sử dụng vốn, rất dễ xảy ra hiện tượng mà trong kinh tế học gọi là moral hazard, tức là việc sử dụng vốn trái với mục đích khi cho vay vốn, như những gì có thể thấy trong các vụ việc PMU18 cũng như sự xuống cấp và thất thoát của hàng loạt các công trình giao thông, xây dựng. Đó là chưa kể một nhược điểm nữa của ODA là bị gắn với các điều kiện của nhà tài trợ mà nhiều khi gây thiệt hại không nhỏ. ODA song phương, nhất là của bọn Nhật Bản, rất hay có trò ép phải thuê nhà thầu, mua hàng, thuê tư vấn của chúng nó với giá cao.

Bọn các tổ chức quốc tế kiểu WB, ADB... thì cũng có những tính chất chính trị của chúng nó. Nên nếu thấy trên báo chí, chúng nó khen ngợi ầm ĩ chính phủ Việt Nam giải ngân tốt hay con gái Việt Nam xinh, mặc áo dài trông dễ thương mà mình vội mừng nghĩ là kinh tế Việt Nam thực sự phát triển tốt, con gái Việt Nam thực sự xinh đẹp nhất nhì thì lạc quan hơi sớm. Đơn giản, nhìn vào góc độ tổ chức và con người thì nếu các tổ chức này cho Việt Nam vay được nhiều dự án, giải ngân nhanh chóng thì có nghĩa là công việc của họ cũng được tiến hành thuận lợi và các tay Country Manager, Regional Manager cũng có thêm cơ hội thăng tiến.

2. Vụ PMU 18: cơ hội cải cách và thanh lọc

Bài này của TS Lê Đăng Doanh, có thể coi là nhà kinh tế có uy tín nhất ở Việt Nam hiện nay về cả tài và tâm và là người từng phải trả giá cho những phát biểu trung thực của mình.

Ông Doanh vạch ra nguyên nhân của những vụ tham nhũng khổng lồ như PMU18 là từ "khuyết tật của hệ thống", "lỗ hổng trong hệ thống chính trị của chúng ta, từ khâu thiết kế và trong khâu  vận hành." Và nếu theo đánh giá của ông Doanh "Vụ PMU18 trở nên một trường hợp điển hình, một liều thuốc thử phản ứng và hiệu lực của chế độ chúng ta." thì rõ ràng là liều thuốc này cho thấy sự bất lực, bất hợp lý và tham nhũng lan tràn trong hệ thống chính trị hiện nay của Việt Nam. Có cảm giác như người ta chỉ cần kéo nhẹ vài sợi dây là có thể ra một đống bùng nhùng mà tất cả các thành viên của hệ thống ấy cũng như những con rối bị buộc bởi vô số thứ dây dợ bùng nhùng, và nhiều sợi có thể nói là bẩn thỉu.

Những ý kiến này của ông Doanh, từng làm Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế TW, Thư ký Tổng bí thư, rất đáng xem xét.

"Quan hệ giữa quyền lực và giám sát quyền lực trong Đảng và Nhà nước cần phải tiếp tục hoàn thiện và bổ sung thế nào trước những lỗ hổng nghiêm trọng đã được phát hiện, các quyền dân chủ của người dân được hiến pháp long trọng xác định được thực thi và bảo vệ thế nào trong thực tế trước những biểu hiện vi phạm, tham nhũng, lạm dụng chức quyền.

Quyền được thông tin, trách nhiệm công khai, minh bạch phải được sửa đổi, bổ sung thế nào để tránh “khép kín”. Trách nhiệm cá nhân, trách nhiệm tập thể đến đâu? Những qui định nào là lỗi thời, những hoạt động nào là hình thức và có cách gì để sửa đổi, bổ sung?

Dưới ánh sáng của các diễn biến mới, các vấn đề dân chủ trong Đảng, quyền hạn và trách nhiệm giám sát của Ủy ban Kiểm tra phải được nâng cao thích đáng, phương thức lãnh đạo của Đảng, quan hệ giữa Đảng và Nhà nước phải được xem xét và đặt ra tại Đại hội X."

Có thể hiểu là phải xác định lại vai trò  "bao trùm" và tồn tại song song của Đảng lên trên hệ thống chính quyền như một thứ quyền lực tối thượng, làm vô hiệu hoá trên thực tế hệ thống tam quyền: hành pháp, lập pháp, tư pháp. Quyền dân chủ và quyền được thông tin của người dân phải được tôn trọng trên thực tế như là những nguyên tắc được ghi long trọng trong Hiến pháp.

Nếu như Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay chưa thể tiến hành đa nguyên thì cũng nên xác định lại đúng đắn vai trò của mình trong mối quan hệ với hệ thống quyền lực. Không thể để tình trạng ông có quyền lực nhất nước thì lại không phải là nguyên thủ, chẳng có quyền gì trong hệ thống chính quyền nhà nước và đi Tây thì chẳng có tổng thống, thủ tướng nào nó tiếp đón một cách long trọng. Có thể học tập mô hình các đảng cầm quyền trong một nền chính trị độc đảng về pháp lý hay trên thực tế như ở Đài Loan trước đây, ở Malaysia, Singapore...Đảng chỉ đóng vai trò tư vấn và cung cấp nhân sự cho chính quyền chứ không tồn tại song song và bên trên bộ máy nhà nước.

Có như vậy thì mới tách bạch được vai trò và quyền lực của Tư pháp, Hành pháp, Lập pháp, để các bộ phận này độc lập với nhau đư
ợc. Chứ giờ ông Hành pháp và ông Tư pháp cũng là đại biểu quốc hội tức là có quyền lập pháp. Mà pháp luật đưa ra cũng do hai ông trên soạn thảo. Tư pháp lại là một bộ phận của Hành pháp, không có toà án độc lập. Và cả ba đều nằm dưới chiếc ô lãnh đạo của Đảng. Thế mới có chuyện Thủ tướng không cách chức được Bộ trưởng mặc dù Bộ trưởng là thành viên Chính phủ mà phải đệ trình lên Bộ Chính trị. Bộ Chính trị gật đầu thì Thủ tướng mới có thể tạm để ông Bộ trưởng thôi nhiệm vụ nhưng lại phải chờ đến kỳ họp Quốc hội để Quốc hội thông qua. Hmm, tóm lại là một đống bùng nhùng trói buộc tất cả, và làm lợi cho một số người. :(

Saturday, April 8, 2006

The Joke and Jack Johnson

Just finished Milan Kundera's first novel "The Joke". I really like it, more than most of his novels, perhaps apart from the subtle "The Unbearable Lighness of Being". It's sweet, funny, dark but less skeptical than his later novels. It's ironic that sometimes a joke can ruin a man's life: his careear, his ideas, his love, his friendship. But is a joke really a joke or does it mean more than a joke? And is the way people take seriously to a joke a joke too?

(Perhaps the difference is that some jokes are unique while some jokes are shared by many people, and in being share, these jokes appear no longer jokes, though taking individually, one by one, they are definitely jokes. Well, in that sense, is Communism a shared joke?)

One passage of the novel reminds me to Sartre's famous line in his play No exit: "Hell is other people":

"We lived, Lucie and I, in a world of devastation; and because we lacked the ability to commiserate with the things thus devastated, we turned our backs on them, offending both them and ourselves in the process. Lucie, my Lucie, so much and poorly loved, is that what you have come for after all these years? To plead on behalf of a devastated world?"

The ending is rather beautiful and somehow comforting, a coming-back, a consolation with the devastated world.

Spent the whole evening to listen again and again to the beautiful, warm and melancholic album "In between dream" by Jack Johnson.

What a sweet song! How I love it.

Do You Remember- Jack Johnson

Do you remember when we first met? I sure do
It was some time in early September
You were lazy about it, you made me wait around
I was so crazy about you, I didn't mind

So I was late for class, I locked my bike to yours
It wasn't hard to find, you painted flowers on
I guess that I was afraid that if you rolled away
You might not roll back my direction real soon

But I was crazy about you then and now
The craziest thing of all, over ten years have gone by
And you're still mine, we're locked in time
Let's rewind

Do you remember when we first moved in together?
The piano took up the living room
You played me boogie-woogie I played you love songs
You'd say we're playing house now you still say we are

We built our getaway up in a tree we found
We felt so far away but we were still in town
Now I remember watching that old tree burn down
I took a picture that I don't like to look at

Well all these times they come and go
And although it don't seem so long
Over ten years have gone by
We can't rewind, we're locked in time
But you're still mine
Do you remember?"

Trông tớ giống ai?



Thử xem mặt mình giống ai ở đây nhé.

Hoá ra mặt mình giống các anh tài tử Hongkong. Tony Leung Chiu (74%), Leslie Cheung (71%), Andy Lau (68%). Trời trời, nghe nói ba anh này nằm trong số Tứ đại Thiên vương của Hongkong. Image

Cả một em Hàn Quốc (?) nào nữa chứ: Jang Nara (70%).

Nhưng thử thêm mấy ảnh khác thì thấy giống với các anh Andy Lau với Leslie Cheung thôi, chứ không còn giống anh Tony Leung nữa.